Già thì cũng chưa, trẻ thì cũng không; lưng chừng - chập chững ở cái tuổi khó nói là gì. Chắc như mấy trái xoài chín nắng; mà cũng không hẳn, có khi là khổ qua già chút thôi, xào ăn thì chắc đắng điên.
Mới qua cái sinh nhật là vài ngày sau cơ thể đã thông báo sự lão hóa từ bên trong, dường như bụng dạ có vấn đề. Đùa thôi chứ cũng chả biết do đâu, cũng có thể là ăn uống không đúng giờ giấc, hoặc cơ thể không khỏe thì ăn phải thứ bẩn, hay phong thủy. Chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Cũng lần thứ 2 mình quay lại cái bệnh viện đó cho na ná bệnh liên quan đến dạ dày, và vô hẳn khu cấp cứu. Lần trước là lúc tờ mờ 4-5h sáng, lần này là 6-7h tối. Dù có hơi đắt nhưng cứ thả bớt sự lo nghĩ về sức khỏe của mình cho người khác chăm, truyền thuốc, truyền dịch tức thời thì lòng có phần an tâm, xem như đi vào bệnh viện ngủ vài tiếng, truyền chút thuốc vào cơ thể để dễ phục hồi hơn là nằm nhà quằn quại.
Thú vị thay là cảm giác một mình nhưng nó vẫn thấy an tâm, chắc biết mình chưa phải bị "truyền đi" ngay lúc này. Không chút cảm giác cô đơn.
Mà lạ, cứ vô bệnh viện nằm một mình nghĩ tới ngày xưa có đi xem tử vi. Dù rằng ông trời không cho nó biết được chính xác lá số nào vì ba nó không nhớ giờ nó sinh, mẹ thì chưa bao giờ về báo mộng giờ sinh cho nó; nên là nhỏ xem tử vi phải dò bao nhiêu khung giờ để xem cho gần chính xác nhất. Xong thì có nhiều cái mình thấy cũng đúng, và ưng bụng cái chi tiết là sau này nó không có phụ thuộc con cháu, đến lúc đó cũng "đi" trong giấc ngủ! Thật sự cuộc sống ai cũng có những vất vả và trăn trở riêng, nhưng những điều nhẹ nhàng nhất đôi khi chỉ là như vậy. Có loài mèo cũng độc lập từ lúc chúng sinh ra, lớn lên, và cả khi lúc nó ra đi; đa số tìm chỗ vắng vẻ, chọn sự cô đơn là hạnh phúc và hành trang cho một kiếp sau.
Tự nhiên hơi nhiều tâm sự không vui nhỉ! 😏
Thôi lưu dấu lại chút thôi, đêm cũng khuya, khi nào lại viết tiếp vậy.
Chúc mừng sinh nhật tuổi 37 nhé! Sống vui, sống khỏe, sống tốt, sống trọn vẹn là đã đủ đầy một đời.

0 Nhận xét