Tin Nhanh

Leader is human

Nếu bạn cũng đang là một nhân viên đi làm thuê ở cấp quản lý và có nhiều thành viên bên dưới hay thậm chỉ chỉ là 2-3, bạn có từng cảm thấy đó là gánh nặng chưa? Sao mà né được đúng không!? Haha

Cái thời còn làm nhân viên quèn thì mơ được lên chức làm quản lý, cũng như kiểu con nít đứa nào cũng thích lớn lên; để làm chi vậy? Nhiều khi cũng tự hỏi là động cơ nào thúc đẩy nhân viên bình thường để phát triển lên cấp quản lý, từ trung rồi đến cao. Câu trả lời chắc cũng sẵn đó đó, cũng chỉ vọn vẹn một vài thôi vì nó là bản chất khi một người thực sự muốn "lớn"

1. Đi làm thuê thì cũng vì đồng lương. Lên cấp quản lý thì thu nhập tốt hơn, phúc lợi ở một số công ty cũng được cụ thể theo cấp được quy định cụ thể (không phải nơi nào cũng có sự minh bạch này)

2. Bớt làm chân tay. Cũng là một trong những lý do, nhưng nếu bạn không cứng nghề và nghiệp vụ đào tạo - việc bạn được đẩy lên cấp quản lý thường có 2 kịch bản. 

    • Bạn làm việc cho cấp dưới vì không biết làm thế nào để phát triển đội nhóm thông qua việc đào tạo
    • Bạn thả việc và lạc lối một ngày nào đó. Bạn mong đợi đội nhóm của bạn tự làm tự học, chỉ có báo cáo lại cho bạn, và thường đó là "phốt". 
Khi bạn bớt làm việc chân tay là khi bạn có thời gian để phát triển công cụ, phương thức để giúp đội nhóm bạn được tối ưu về quy trình, cách làm việc để đem lại hiệu quả tốt hơn. 

3. Cơ hội phát triển toàn diện. Khi bạn cứng nghề/nghiệp vụ, trừ khi bạn muốn thực sự theo con đường chuyên môn và ít tiếp xúc với "loài người", bạn sẽ mất đi nhiều cơ hội phát triển trong sự nghiệp. Đến cuối ngày, bạn luôn phải tiếp xúc với loài người và học cách cư xử như một con người; từ đồng đội đến những người ngoài vòng tròn ngũ sắc của bạn và mỗi người có những mục tiêu cần đạt được tại thời điểm đó. Sự phức tạp, chồng chéo không ngừng làm bức tranh quản lý sự mong đợi của từng phòng ban, đại diện, ... trở nên đau đầu hơn. Những lúc đó bạn phải xài não thôi. Có những lúc bạn có thể hình dung như bạn sắp bước vào một cơn bão, sinh tồn thế nào đây!? Nhưng rồi bạn sẽ thấy cơn bão đó không "giết" bạn được, nó chỉ làm bạn hơi não lòng, nhục chí nếu bạn không đủ lý lẽ và cân bằng được tình huống; và rồi khi bước ra khỏi cơn bão, bạn sẽ thành một phiên bản mới. Ít nhất bạn học được điều gì đó. 

Dạo này nó hơi cảm xúc nhưng giữ trong lòng, tự nhủ mọi chuyện rồi cũng qua và đây là cái giá của việc làm quản lý, bạn đưa định hướng và lèo lái các ý chí độc lập kia theo con đường bạn có niềm tin. Điều quan trọng làm sao để mọi người cùng tin cái bạn đang tin và dẫn dắt, hay mọi người chỉ đang "tạm" tin để bạn làm và đợi ngày bạn thất bại vì họ cũng chẳng có điều gì trong đầu. Hóc búa đấy ạ!! Nặng lòng vl!! 

Viết ra cho "gió cuốn đi"!

0 Nhận xét

Type and hit Enter to search

Close
*As with any business, results will vary and cannot be guaranteed. 
Copyright © www.loitran.info
All Rights Reserved
TERMS AND DISCLAIMER AND PRIVACY POLICIES